Thời học sinh tiểu học của chúng tôi khép lại bằng những chiếc áo trắng loang lổ những vết nhựa duối, những cái quần rách đầu gối chỉ vì cái trò búng bi và thổi vòng chun cùng lũ bạn. Rồi những chiếc quần rách đũng vì nhảy dây, nhảy bậc (những ai chân dài thì lợi thế trò này), rách mông vì ngồi bệt chơi trò cắp cua, chơi truyền, chơi ô ăn quan hay những cái áo đứt cúc liên tục vì trò chơi rồng rắn lên mây, kéo nhau quăng quật. Những cái quần mà cái cúc quần đính kèm thêm cả cái dây để phòng khi ăn no, tháo cúc ra nới bằng dây chun thậm chí bằng dây rơm.
Là những đôi dép rách lên rách xuống chỉ vì tội đi học về cứ vặt nõn chuối nhà người ta và cả lũ chạy thục mạng khi họ ra đuổi ăn và mái tóc đỏ hoe vì những buổi trưa nắng cùng đám bạn leo cây sung trẩy những quả sung xanh, sung chín làm quà đến lớp. Thời lên ngôi của phấn không bụi MIC nhưng cũng chẳng sánh được bằng những viên gạch mà chúng tôi tự kiếm được, không tốn kém mà lại có thể viết được lên tường, lên sân, lên đường bê tông. Ngày ấy xung quanh nhà tôi, trên các mặt trường là chữ của tôi học thuộc bài, mưa lại trôi, trôi tôi lại viết bài mới. Tôi đã lớn, đã khôn và học cao lên từ những trò ấy. Khó khăn thiếu thốn vật chất nhưng tâm hồn chúng tôi lại phong phú và ngọt ngào biết bao.
Tôi cũng khép lại thời học trung học của tôi với những quyển sổ đầu bài. Mỗi lần điểm kém hay nói chuyện hay có sự việc gì đó mà “ngồi” trên sổ đầu bài thì y rằng xác định là phải mượn mẹ thau chậu của nhà đi mà rửa nhà vệ sinh cả tuần. Những buổi lao động mang cuốc, mang xẻng đi vét mương, vét kênh của một cái xã xa tít mù tắp nào đó. Còn rất nhiều kỷ niệm, rất nhiều kỷ niệm mà tôi không thể liệt kê hết được. Do vậy, tôi khép lại bằng những dòng này. Đây là suy nghĩ tuổi 18 nhưng nó cũng là suy nghĩ của tôi khi tôi đã 24, 25 và sau này nữa.
“3 năm rồi, 3 năm gắn bó
3 mùa hè, 3 mùa phượng nối nhau”
Sống không có nghĩa là dừng lại, mà cuộc sống là phải bước tiếp, bước về con đường phía trước. Tôi không bao giờ trách: tại sao thời gian lại trôi đi nhanh đến như thế, mà tôi chỉ trách tại sao trong khoảng thời gian ấy, tôi lại làm được ít việc đến như thế? Tôi lỡ nhiều cơ hội như thế? Phải chăng cuộc sống là vậy, nó luôn khuyết để chúng ta biết thế nào là đủ? Cũng sẽ thật buồn biết bao khi cuộc sống của ai đó luôn đầy đủ và chẳng còn gì để khám phá, để hoàn thiện nữa.
Một mùa hè lại đến, một mùa thi lại về và cũng chỉ còn hai tháng nữa thôi tất cả đều thay đổi. Thêm một tháng cho những ngày vất vả khổ luyện nữa để rồi có người sẽ khóc, nhưng có người sẽ cười. Hạnh phúc và khổ đau, tủi hờn và tỏa sáng, mỗi người một con đường. Có thể niềm đau không đau đến thế nhưng cũng đủ đẻ cho ta hối hận, đủ để cho ta tự trách mình, trách mình,… vì những điều mình không nên…
(…)
Khi viết những cuốn sổ lưu bút, mọi người thường nhận xét, đánh giá, khen chê một cách rất “học trò” về người chủ của cuốn lưu bút ấy. Nhưng riêng tôi, tôi sẽ chọn một cách người “lớn hơn”. Đó là im lặng! Tôi không có lời giải thích nào cả vì tôi biết rằng: con người không ai hoàn thiện được chính mình (cứ bảo rằng sẽ cố gắng hoàn thiện chính mình nhưng có ai hiểu một con người hoàn thiện là như thế nào?). Mọi thứ chỉ tương đối chứ không thể tuyệt đối. Ai cũng có sự đáng yêu và hạn chế. Đôi khi cũng nên nghĩ thoáng một chút, phải hiểu rằng: phải có cái xấu thì người ta mới tìm ra cái tốt. Nếu ai cũng tốt, cũng đẹp thì đó còn gì là cuộc sống nữa. Cái đẹp được tôn vinh lên từ cái xấu! Nói như vậy không phải là chấp nhận cái xấu mà đó là lời giải thích cho những gì hai mặt của cuộc sống.
Triết lí đời thường dường như ai cũng có hàng tá nhưng để thực hiện theo nó là cả một chặng đường dài cần đến vài tá thời gian và có khi là cả cuộc đời. Hixhix!
(…)
Số phận do con người tạo ra, đừng thấy đớn đau thì đổ tại số kiếp, thấy hạnh phúc thì tự nhận do mình tạo ra. Cuộc sống trong tầm tay mỗi người và hãy giữ chặt lấy nó!
(Trích từ dòng lưu bút viết cho Hạnh, 31/3/2009).


