Bởi mùa thu

Nếu một ngày Trái đất có đổi thay

Bốn mùa nhớ chẳng còn trọn vẹn nữa

Nhưng bài thơ về mùa thu khắc khoải

Em viết cho anh và giữ lại vì anh.

 

Buổi sáng nào chẳng đủ nắng cuồng si

Chẳng đủ thấy tiếng cười trong hối hả

Chỉ đủ thấy vài sắc hương khác lạ

Giữa bao điều thân thuộc ngỡ đổi thay?

 

Em vội vàng nhìn nắng sớm hôm

Vội thu gọn làn mưa trên mái tóc

Vội ghì chặt mùi thơm nghe thoang thoảng

Và lặng thầm đè nén những khát khao.

 

Mùa thu vàng bởi lá cứ nhẹ rơi

Mưa cứ thế lâm râm từng hạt

Mùi ngọc lan hay là mùi hoa sữa

Là ta xa nhau hay em ảo tưởng gần?

 

Có biết đâu giữa bao điều rất thật

Là nỗi đau em cảm nhận riêng mình

Em chỉ biết làm một điều khờ khạo

Khắc tên mình trên chiếc bóng mùa thu.

 

Và có phải không những điều em tự hỏi

Vết thương qua mà vết sẹo chẳng lành?

Là bởi ai? Nỗi buồn thêm da diết!

Hay tại mình cứ gán bởi mùa thu?

  (23/9/2010)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.