Nắng, gió, tình yêu trên cung đường xanh bất tận…
Bốn ngày nghỉ dài!
Khi mà hầu hết mọi người đều dành thời gian bên gia đình, bên người thân, chúng tôi – 28 thành viên hầu hết là người mới quen cùng lên đường chinh phục cung đường Hòa Bình – Mai Châu – Mộc Châu.
Sau chuyến đi này, mọi người mới quyết định đặt tên nhóm là “Lang thang”, tức là vào thời điểm xuất phát thì “Lang thang” chưa ra đời nhưng có lẽ vẫn xin phép đặc cách cho nó khai sinh sớm hơn sự thật.
Ngày 28/4
6h sáng, “Lang thang” tập trung tại Big C – Thăng Long, trên khuôn mặt từng người lộ rõ vẻ háo hức, xen lẫn một chút tò mò, lo lắng. Đặc biệt, cánh chim đầu đàn (Mr.Thanh người kinh nghiệm và phong trần nhất nhóm) còn phảng phất chút mệt mỏi, cái mệt mỏi của sự tính toán và của lý do mà sau này chúng tôi mới biết (Anh uống rượu suốt đêm qua em ạ, ôi nhất anh, lần tiếp theo em hứa không để anh làm cánh chim đầu đàn nữa không thì rừng núi ghi tên “Lang thang” mất).
28 con người, 28 cá tính (tác phẩm đến từ sự cả nể của Mr.lead – con người ba phải), liệu có phải con số lớn cho một “Lang thang” chưa hề có kinh nghiệm? Ai cũng băn khoăn.
Nhưng không sao, chúng ta cùng đam mê, chúng ta cùng mục đích, chúng ta đoàn kết, chúng ta có sức khỏe và tài năng (Vá xe), không có lý do gì “Lang thang” không thành công.
Quả là vạn sự khởi đầu nan, khó khăn đến với “Lang thang” sớm hơn dự kiến, một tình huống hy hữu, Mr.xế của thủ quỹ (Chị Tuyết) vì lý do cá nhân không thể tham gia cùng đoàn vào phút chót (Em cá tiền là anh sẽ phải hối tiếc vài ngày khi đọc lại bài report này của em). Sự cố này khiến mọi người hơi bối rối, nhưng cũng là cơ hội cho “Lang thang” chứng tỏ khả năng, thủ quỹ của chúng ta đã thể hiện mình bản lĩnh chẳng thua anh em. Bằng kinh nghiệm, mối quan hệ, tình cảm và một chút ranh mãnh, một em yamaha đã được điều đến giao cho Ms.Huyền, cô bé có nụ cười hồn nhiên như nắng sớm, quên nắng trưa.
Nói thật, lúc ấy anh hơi lo cho em đấy cô bé ạ, đường đi dài và nhiều đồi núi quá, nhưng sau chuyến đi thì biết dành từ gì cho em nhỉ, có lẽ là “Qoái xế” đổ đèo không phanh, cắt côn, ôm cua sát mặt đường, chàng trai nào có thể hơn em ?
7h00
Sau cự cố nho nhỏ ấy, mọi việc đi vào quỹ đạo như đã tính toán (có chỉnh sửa), “Lang thang” lên đường để chinh phục những đoạn đường nắng gió nhưng đầy thi vị.
Đúng là “Có đi mới biết đất nước mình đẹp như thế nào”, đi rồi mới thấy con người thật nhỏ bé trước sự hùng vĩ của thiên nhiên, và quả thật, Việt Nam có những địa điểm đẹp không tin nổi. Bạn nào chưa đi mà vô tình đọc bài ký sự này của mình thì mình khuyên thành thật, đi đi, đừng để tuổi xuân chết mòn trên bàn phím, phí lắm, đi để thấy mình yêu đất nước này hơn, thấy mình cần làm nhiều hơn giống như tựa đề cuốn sách “Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc để làm”.
Không biết các đoàn khác như thế nào, riêng “Lang thang” thì việc xếp cặp xế-ôm là theo bốc thăm và một phần tác động từ bàn tay của Mr.Lead (Con người cơ hội), kể ra sự ngẫu nhiên này lại đem đến cho đoàn những thú vị nho nhỏ (Phải không Hòa, em và xế bao giờ sinh nhật thì mời cả đoàn đấy nhé, làm kép phải to hơn bình thường nữa).
Cả đoàn xuất phát, tây tiến, Đại lộ Thăng Long đưa chúng tôi đến với Hòa Lạc, rồi rẽ về Xuân Mai theo quốc lộ 21. Sau này, đường về chúng tôi đi theo quốc lộ 6 và đây là một kinh nghiệm cho các đoàn sau: “Các bạn nên đi theo đại lộ Thăng Long vì sạch hơn và đẹp hơn, khuyên chân thành đấy nhé”. Đến thị trấn Xuân Mai (Quê em Huyền nhỉ?), đoàn phải dừng lại hỏi đường lên Hòa Bình, lại là tác phẩm của Mr.lead (Con người bất cẩn).
Thực ra, dừng lại hỏi đường cũng học thấy thêm những điểm thú vị, với tôi là sự chân chất của cô bán hoa quả (Ôi cháu vẫn nhớ nụ cười của cô đấy, sau này nếu có cơ hội về đây nhiều hơn cháu sẽ đến mua hàng cô) hay là sự nhiệt tình của đôi vợ chồng trẻ đi cùng hướng (Cám ơn anh chị, chúc thằng bé hay ăn chóng lớn nhé).
Quốc lộ 6 đưa chúng tôi thẳng hướng về Hòa Bình, do ngày đầu đoàn chưa quen nên “Lang thang” được chia làm hai nhóm nhỏ cho dễ quản lý. Không biết Mr.Thanh dẫn đoàn đầu thế nào mà để Mr. Lead (dẫn đoàn sau) chạy mãi chả thấy khói, lại phải phiền em Nghĩa (Bách khoa toàn thư) gọi cho chị Tuyết (ôm anh Thanh sau này là vợ) bảo chị ấy phanh anh lại tại TP.Hòa Bình để chờ đoàn.
Hòa Bình tiếp đãi chúng tôi khá hậu, trà xanh không độ, chè, nước tăng lực … sau 30 phút nạp lại năng lượng, “Lang thang” lại tiếp tục rong ruổi với cung đường nắng gió và xanh bất tận. Chặng đường tiếp theo đây là chặng đường đẹp và hùng vĩ nhất, có những con dốc cảm giác đi không bao giờ tới đỉnh, những triền núi đẹp mê mẩn, có những vạt núi trắng xóa (Theo tôi là do nước mưa mang theo đất cát tạo nên, chị Tuyết cho là do con người tạo nên, còn em Nghĩa, với tư duy hoàn toàn đột phá còn thấy người ta khai thác đá dưới chân núi. Ôi nghĩ lại anh vẫn thấy chú thật ngây thơ, người ta mà khai thác đá dưới chân núi, anh với chú đang đi qua nó sạt cho một phát thì vách núi đó ghi tên anh em mình rồi), đẹp đến mức chúng tôi phải dừng hành trình ngay lập tức để dừng lại lôi máy ảnh ra tác nghiệp.
Địa điểm dừng chân tiếp theo trong dự định của chúng tôi là Bản Lác – Mai Châu, tuy nhiên một thú vị nho nhỏ trên đường khiến đoàn phải dừng lại một chút, một ngã ba với biển báo một bên về Thanh Hóa, một bên đi Sơn La thì các bạn phải rẽ vào hướng Thanh Hóa nhé, vì Mai Châu ở hướng đó, do không nghiên cứu kỹ suýt nữa theo đà mát ga mình đi luôn về Sơn La vắt sữa bò rồi đó. May nhờ có Hiệu (Tâm lý nhất nhóm, thực chất viết câu này xong tao thấy tao mới là người tâm lý nhất nhóm Hiệu ạ) đứng ở ngã ba chờ sẵn gọi lại nên mới về đến đúng bản Lác.
11h45
Welcome to Lac Village (Tên tây cho hoành tráng)
Nhận phòng, ăn trưa tại nhà sàn, nơi có người quen của Ngọc (Cô gái đầy cá tính, sinh năm 89 nhưng không bao giờ chịu gọi mình là anh, dần dần thành quen, mình quay sang gọi cô ấy là bạn). Nói chung, bữa trưa đạm bạc, 3 đặc sản nhưng không có gì đặc sắc, chống đói và bù năng lượng là chính.
Một buổi chiều, nắng chói chang nhưng vẫn không ngăn được bước chân “Lang thang”. Khoảng hơn 3h chúng tôi xuất phát đi hang “Chiều”, cái hang nằm ở vị trí cách mặt đất có 1072 bậc (theo buổi học đếm của em Bống). Đấu tranh với sự phản kháng của đôi chân, con mắt, làn da (cái này là chị em thôi) và cả cái cổ họng nữa, “Lang thang” quyết tâm gia nhập “Hội những người cao nhất Mai Châu”.
Phải chăng hang này là hang Chiều vì dù bạn xuất phát vào thời điểm nào trong ngày thì chiều cũng mới lên tới nơi? Tư duy logic quá!
Quả thực, hang Chiều có thể coi như là một chứng chỉ về sức khỏe và tinh thần cho “Lang thang” trong thời tiết khắc nghiệt như vậy. Tôi sẽ không quên được khuôn mặt của em Bống, em lên tới nơi quả là điều bất ngờ và đáng nể, điều đó chứng tỏ em bé người nhưng chí khí thì không bao giờ thua kém ai. Tôi cũng không thể quên Huấn, anh chàng bác sỹ điển trai, có vấn đề với tim nhưng vẫn lên tới đích, những giọt mồ hôi trên mặt anh đáng để coi là thành quả lớn của “Lang thang” trong chuyến đi này. Còn anh Thông nữa, em vẫn còn giữ bức ảnh anh đi đâu cũng đánh giấu lãnh thổ của mình (tất nhiên là tạo dáng) đấy nhé. Em Hoa, làn da em đã trở thành màu kem dâu sau sự kết hợp hoàn hảo của cái nắng Mai Châu với một chiếc quần ngắn đúng chất. Chị Tuyết, chị Hà (gọi là chị Tàu cho tiện miệng), lên tới đỉnh, thở bằng tai rồi mà vẫn còn uốn éo tạo dáng chụp ảnh được, em cũng chịu hai chị. Cả anh chàng Long nữa, mình lên đến nơi đã gần bò rồi mà cậu này vác thêm cả máy cả chân lên đến nơi vẫn nháy liên tục. Em Thu, anh có cảm giác năng lượng trong em không bao giờ cạn thì phải, lên tới nơi ngồi nghỉ một chút đã lại thấy em nhảy nhót cười đùa, vote cho em một phiếu nụ cười tươi nhất Mai Châu. Và tôi cũng không thể quên anh Luật, anh Ngọc Anh, những anh chàng nói ít làm nhiều, cứ lầm lũi để…. cán đích đầu tiên. Và còn Mr.Huy Hiệu nữa chứ nhỉ, chàng trai chết trước ngưỡng của thiên đường, anh chàng này đã cương quyết không lên khi mà chỉ còn 20 bậc thang nữa là tới đích, thật khó hiểu, mà thôi kệ mày, tao chỉ thấy buồn cười thôi chứ không thấy tò mò lắm.
Đường xuống có vẻ đơn giản hơn nhiều, không mất sức lắm, chỉ cần cẩn thận không bị ngã vì khá dốc. Đến chân núi là có sẵn nước mát cho chúng tôi rồi, mấy anh chị em lên đến nửa đường tâm lý xuống trước gọi đồ uống cho những người còn lại. Trên chặng đường đi đi về về nhà sàn, cánh chim mang tên Huy Hiệu đã may mắn được các anh công an hỏi thăm và được quyền nộp phạt 90k vì cái gương quá bé. Biết đâu khi tôi ngồi viết những dòng này, anh vẫn còn ngồi ghi “hồi ức cay cú” của khoảnh khắc ấy cũng nên.
21h00
Sau khi đã đánh chén một bữa no nê, “Lang thang” đi xem đốt lửa trại. Một buổi tối thực sự ấn tượng với rượu cần, với những khúc ca của núi rừng Tây Bắc. Một buổi tối hết mình, hò hét bên đống lửa, nhảy sạp, xem văn nghệ. Ai cũng mệt, mồ hôi nhễ nhại nhưng không ngăn được ngọn lửa trong chúng tôi. Đến thời điểm này, ngồi tưởng tượng và viết lại tôi cũng chỉ biết chốt lại một câu “Tôi yêu các bạn, yêu Mai Châu, yêu núi rừng Tây Bắc”.
Lửa tàn, kéo nhau về, nhưng có vẻ ngọn lửa trong mỗi thành viên “Lang thang” thì vẫn chưa tắt, và có lẽ không bao giờ tắt. Tại quán nước ven đường chúng ta lại cùng nhau hát những bài hát quen thuộc, hơi thiếu sót một tay guitar nữa thì sẽ quá hoàn hảo, ah chị Tuyết, sao chị không đi thi Vietnam Idol nhỉ?
Cuộc vui cũng kết thúc khi đồng hồ điểm gần 12h, cả đoàn trở về nhà nghỉ, có người trằn trọc vì lạ giường không ngủ được, có người mệt quá nên về trước ngủ từ lúc nào không ai biết, và cũng có người vẫn đi dạo quanh bản… để kết thúc một ngày đầu tiên tại Mai Châu.
Ngày 29/4
Bình minh sớm, đi chụp ảnh nào, bắt quả tang ngay em Thu đang ra ruộng làm gì nhé, chộp được cả vài kiểu sương khói về làm quà cho cái face, một góc nhỏ lưu giữ những ký ức của mình. Mình về thì em Giang (Cô gái cực kỳ cá tính, và ham tìm hiểu công nghệ, ngoài ra còn có sự liều lĩnh vô hạn khi lái xe, nhìn em lái mà anh cũng phát sợ) em Nghĩa và em Hiền (Xinh gái) lại xách máy ảnh của mình đi chơi tiếp, các em ấy đi chợ, rồi chụp ảnh, rồi lang thang mãi đến lúc ăn sáng mới về. Thật là bắng nhắng! Nhưng không sao, anh đã có được những khoảnh khắc rất đẹp của các em trong máy của anh rồi, ah mà Hiền này, sao em cười không thấy cái răng nào thế nhỉ, toàn mím môi thôi, nhưng không sao, em vẫn rất xinh.
7h00
Ăn sáng nào, bạn có khá nhiều lựa chọn nhưng tốt nhất nên chọn những cái đơn giản và nhanh cho an toàn và đỡ đói (họ làm hơi lâu, chắc do đoàn đông quá).
Ăn sáng xong, “Lang thang” tranh thủ đi thăm bản lần cuối, mua đồ lưu niệm để chuẩn bị lên đường đến với Mộc Châu. Nghĩ đến Mộc Châu là mình lại nghĩ ngay đến bò, tiếc là lần này đi không thấy nhiều bò, lần sau nếu có cơ hội sẽ cố lên đây vắt sữa bò mới được.
8h25
Lên đường, tiếp tục với con đường xanh bất tận. Đoạn đường này mình cao hứng quá, tốc độ toàn 80 trở lên, đổ đèo, ôm cua thôi rồi, đường đi nhìn thì đẹp nhưng đôi lúc hơi lồi lõm, khổ thân em Nghĩa thi thoảng bị xóc lên xóc xuống, chú thông cảm, chả mấy khi anh được về với sự hoang dã của anh. Nhưng có một điều đáng chú ý hơn là em Huyền luôn xuất hiện trong gương chiếu hậu của mình, nhiều khi còn chạy ngang, thật là ghê gớm. Anh thích em rồi Huyền ạ.
10h30
Quán 64, quán nay ngon nổi tiếng ở Mộc Châu, các bạn nếu ở đoàn khác có dự định đi thì nên ăn ở đây, ngon, không đắt (100k/người) là thoải mái rồi. Cái cảm giác ngon của chúng tôi có lẽ còn là hệ quả của việc đói và hai bữa ăn ở Mai Châu không được như ý. Quán này ngoài rộng rãi, thoáng mát còn có view rất đẹp và một số hoa lá cho các anh em phóng máy.
12h
Nhận phòng tại Mộc Châu, trước khi nhận phòng thì cánh chim bay không biết mỏi Mr.Thanh lại phóng qua cả nhà nghỉ mà vẫn nghĩ mình chưa qua. Thực chất việc anh phóng qua cũng không có gì quá nghiêm trọng nếu người anh chở không phải là chị Tuyết, thủ quỹ cũng là người đặt phòng, giờ nghĩ lại phải tìm cách kỷ luật chiến sỹ này mới được.
14h
“Lang thang” kéo nhau lên biên giới Việt – Lào, có thể gọi con đường này là con đường của gió, của nắng, của vẻ đẹp tự nhiên, hoang sơ không tỳ vết. Còn ta như một cánh chim bay giữa rừng, giữa núi, giữa bao la bầu trời, được sống trong cảm giác không gian bốn bề hùng vĩ, thật sự thú vị mà bản thân tôi không đủ ngôn từ để diễn tả lại. Nói chung, ai chưa được cảm nhận không khí này thật là đáng tiếc.
Cả đoạn đường ấy lúc nào mình cũng ngêu ngao bài “Nơi ấy” của Ha okio. Dưới đây xin dẫn một vài câu của bài hát để thêm phần “phiêu” cho ký sự.
Nơi ấy – Ha Okio
Gió, con đường ấy
Và nắng
Trên hàng cây
Nhớ
sao lại nhớ tên
sao hình bóng vẫn còn đây
những nơi hò hẹn
những gương mặt quen
và ta nhớ ơi là nhớ
vui buồn thửơ xưa mộng mơ
Chorus:
còn lại nơi ấy mắt biếc
còn lại nơi ấy luyến tiếc
còn lại nơi ấy bao ước mơ tan vào nhau
còn lại nơi ấy dấu vết
còn lại nơi ấy giá rét
còn lại nơi ấy, nơi phố quen ta gặp nhau ta gặp nhau, ta gặp nhau ta gặp nhau …
15h
Lên tới biên giới, xuất hiện dần và thưa thớt những nhà dân và một vài cơ quan nhà nước, trong số đó có cục hải quan (Cùng ngành với anh Thanh nên lúc sau được mời vào uống chè dây, ngon nhưng hơi đắng). Anh Thanh vẫn chứng tỏ phong độ bằng câu nói “Anh tưởng anh đi cuối đoàn mà lên tới nơi chẳng thấy ai”. Rõ chán cho anh! Được cái anh ấy đi trước cũng có nhiều cái lợi, trong lúc chờ mọi người anh ấy đã kịp ngoại giao với mấy chú bộ đội biên giới và xin cho đoàn vào gửi xe, rồi đi bộ lên cột mốc biên giới.
“Lang thang” lại tiếp tục đi tìm những khung cảnh đẹp để tác nghiệp, nơi đây tuy không có nhiều nơi đẹp lắm nhưng cũng đủ để anh em có vài bức ảnh ứng ý. Đặc biệt là hai anh đấy, anh Thông và anh Luật nhỉ, muốn lấy ảnh thì liên hệ em kèm theo quà cáp cẩn thận nhé.
Có lẽ chỉ có Bống là đôi chút thất vọng vì không cá kiếm được anh chàng người Lào đẹp trai nào cả, thôi em, về nhà mình thiếu gì du học sinh Lào cho em chọn mà trai Việt Nam cũng đẹp trai mà, như anh chẳng hạn.
16h30
Về thác Dải Yếm thôi, thực chất Dải Yếm nằm trên con đường đến biên giới, nhưng cả đoàn để dành lúc về mới vào cho chủ động thời gian.
Lên tới biên giới sức của 110 có vẻ đã cạn (hết xăng), à quên chưa giới thiệu, chiến mã của mình là đồng chí Wave 110, có lẽ nó rất hợp với mình, đang đi phượt quen, chạy nhảy nhiều, hai hôm nay về đến Hà Nội thấy nó chạy có vẻ đuối. Mày yên tâm, sẽ còn nhiều cơ hội cho mày và cho cả tao nữa. Thực sự đường về mình chỉ sợ nó khát nước rồi dừng luôn không chạy nữa thì thôi xong, các bạn đi sau nhớ chú ý nhé, 33km lên biên giới không có cây xăng lớn đâu, chỉ có người dân mua xăng về bán thôi, chất lượng thì chắc không thể đảm bảo được nên mọi người đừng chủ quan như mình.
Rất may mắn là đoạn đường về chỉ việc đổ đèo, học theo em Huyền, về số 0, rút chìa khóa, ném vào túi, thả dốc, gió táp vào mặt, khung cảnh chạy bên ta, còn gì “phiêu” hơn được. Nhưng cũng có chút nguy hiểm đó nhé, các bạn cũng nên cẩn thận!
17h
Thác Dải Yếm: Mùa này hơi ít nước nên không thấy hết được vẻ đẹp của ngọn thác này, được cái là không gian đẹp, có thác, có núi rừng, có mây, có gió. “Lang thang” nghịch nước, lăng xăng đi chụp ảnh, ngắm cảnh một lúc rồi cả nhà lên đường về nhà nghỉ ở Mộc Châu.
Nhà nghỉ cũng khá, chỉ có điểm trừ là ít chỗ tắm quá, mọi người thao tác hơi lâu nên ăn cơm muộn, qua mất cái giờ đói rồi. Được cái bữa tối khá thịnh soạn, chắc chị Tuyết lo cho sức khỏe mọi người nên gọi thức ăn nhiều quá, ăn không hết nổi.
Ăn uống xong, một số thành viên về nhà sàn đánh bài, một số vác xe máy đi lượn rừng thông tiếp, nghe bảo tối có đốt lửa trại nên ham hố. Đến nơi chỉ thấy có đốm lửa nhỏ của ai đốt lá cây chứ có thấy đống lửa trại nào đâu, anh chị em ngồi chém gió hóng mát tí rồi về.
22h25
Đêm tại nhà sàn, nhiều điều thú vị.
Chị em hám của lạ quyết định bốc lại xế để đổi gió, ngồi tranh nhau cười hí hí cả buổi. Nhưng có giải quyết được gì đâu, mấy anh em xế cũng tụ tập giao lưu “Mai Hạ” dưới sàn nhà, họ cũng đòi bốc cho công bằng. Nhí nhố quá đi! Mình chỉ thấy giá trị là được vài chén “Mai Hạ” vào đỡ hẳn cúm, sướng! Lên đi ngủ thì hơi muộn, chăn chiếu bị chị em cuỗm hết rồi, mình với Hiệu đành chia nhau cái màn để đắp, ngủ thôi, mai còn đi chơi.
Gần 4h sáng, lạnh quá, không ngủ nổi. Nhổm dậy mới thấy cái màn bị thằng bạn cuốn hết rồi, mình lục đục, nó dậy quay sang hỏi rất tâm lý: “Ơ, dậy rồi à? thế tao xin cái màn”. Lúc đó buồn cười quá mà không cười nổi, xuống nhà đi dạo một lúc, quay lên thấy cái gối của mình nó cũng lấy nốt. Chẹp, đúng là bạn thân là thân ai người ấy no.
Ngày 30/4
5h
Chụp ảnh bình minh thôi.
Hôm nay mình dậy sớm, ra bắt ngay quả tang được hai anh chị nhà mây núi đang ôm ấp tình tự nhau, lại còn được cả hồ lồng bóng núi, một chuyến thu hoạch kha khá.
8h
Ăn sáng ở gần chỗ nghỉ, rồi lục đục lên đường đến Bản Ôn, ngũ động và đồi chè đang chờ, đi thôi.
9h15
Tại bản Ôn.
Cá nhân mình không thích cái động này lắm, vì chẳng đẹp lại còn mất tiền tham quan nữa.
Cả đoạn đường vào bản Ôn chỉ ấn tượng với những đồi chè nối tiếp, xanh mướt, ngút ngàn, trên đường quay ra mấy anh chị em tranh thủ lên đồi chè tạo dáng, chụp ảnh, hò hét. Lại thu lượm được kha khá ảnh vào bộ sưu tập của mình, đoạn trên bản Ôn tranh thủ được bạn Duyên, đúng là tên như người, cười tươi thật, rạng rỡ, duyên, mỗi điểm trừ là hay gọi mình là mày tao.
Chốt lại, cả đoàn làm một kiểu tập thể để chào Bản Ôn, về Hà Nội, nhìn lại ảnh này thấy đoàn mình thực sự đông đảo, đoàn kết và hung hãn.
12h
Về quán 64 làm bữa cuối tổng kết để về thủy điện Hòa Bình cho kịp.
Đoạn này hơi chán, Duyên thì quên tai nghe ở nhà nghỉ nên quay về lấy, còn cả đoàn thì đi nhầm đường, kết quả của Mr. Lead (Con người bộp chộp) trong điều kiện được chị Tuyết ôm khá chặt nên có suy nghĩ được gì đúng đâu.
13h30
Quán 64: Ăn uống, mua quà về cho người thân, nghỉ ngơi rồi tiếp tục lên đường.
15h
Về thủy điện nào.
Đoạn đường về, thuận lợi, chỉ có một sự cố nhỏ là xe của Huyền bị thủng săm, lại là em đấy Huyền, làm anh chú ý hơi nhiều đấy nhé. Các anh hì hục vào săm lốp, bơm vá, phần này đặc biệt tuyên dương Long, anh chàng nghệ sỹ nhưng sửa xe không kém thợ.
18h30
Tới thủy điện Hòa Bình, nhiều sự cố, hơi mệt nên ảnh hưởng tới chất lượng các tay lái, hơi muộn, nhưng cũng vẫn kịp để có thể quan sát hết vẻ đẹp hùng vỹ của kỳ quan nhân tạo này. Chỉ tiếc là trời hơi tối nên không thể chụp được nhiều ảnh về làm quà cho góc kỷ niệm của mình.
Thực sự thủy điện Hòa Bình để lại nhiều cảm xúc, cảm xúc về sự hùng vĩ của một tác phẩm từ bàn tay còn người. Cảm xúc khi đứng từ trên cao nhìn xuống thành phố Hòa Bình, cảm xúc về vẻ đẹp hai bên của một dòng sông, cảm xúc về những câu chuyện bên lề mà anh chàng Mạnh (Chàng trai cơ hội nhất Hà Nội) tình cờ nghe được và một lời tỏ tình bất hủ của ai đó trong “Lang thang”: Em có thể cho anh một cơ hội được không? Và đến bây giờ thì người nhận được lời này đã có 1 chồng 1 con còn tác giả lời tỏ tình thì vẫn một cơ đơn lẻ bóng. Cuộc sống đôi khi thật phũ phàng các bạn nhỉ!
20h30
Về Hà Nội thôi, nhớ nhà, nhớ thủ đô rồi. Những cung đường dần lùi về sau, những cảnh đẹp, sự hùng vĩ và những lời tình tự mây núi dần là quá khứ.
Phần kết, xin nhường lời tiếp cho em Hòa, một cô em mà mình hết sức quý sau chuyến đi này, em nhiệt tình và dễ mến quá.
Chúng tôi ra về với cái bụng đói meo chỉ để về Hà Nội cho sớm và kịp giờ đóng cửa của phòng trọ. Nhưng cái đói không làm chúng tôi quan tâm bằng một nỗi buồn và tiếc nuối khi phải chia tay và kết thúc 3 ngày phượt đầy kỷ niệm và cảm xúc. Chúng tôi tự đặt câu hỏi “giờ phải về Hà Nội sao?” Không phải chúng tôi không yêu Hà Nội mà chỉ vì chúng tôi vẫn chưa muốn đón nhận ngay cái oi ả, nóng nực và chật chội nơi thành thị ngay lúc đó mà thôi. Nhưng cuộc đời là những chuyến đi mà, Hà nội đón chúng tôi về để tiếp tục những công việc còn dang dở, còn những miền quê, cao nguyên tiếp tục hẹn chúng tôi để có những cảm xúc dạt dào, để tâm hồn và tinh thần nhẹ nhàng hơn. Chuyến đi khép lại để mở ra, nhường chỗ cho những chuyến đi mới, những khám phá mới, tình yêu mới và cơ hội mới.
Lời cuối cùng của những trang hồi ức này. Tôi nhớ lắm một trưởng đoàn đẹp trai, trẻ, nhiệt huyết nhưng anh vẫn tự nhận “đẽo cày giữa đường” (cũng hơi đúng). Tôi nhớ lắm chị Tuyết người dẻo như kẹo kéo, chăm lo và là thủ quỹ cho cả đoàn (đôi khi hơi mạnh tay). Nhớ lắm anh cựu xế và tân xế, cả hai đều rất tốt với tôi, là bạn thân của nhau, tính cách trái ngược nhau và quan tâm đến tôi với hai cách khác nhau. Tôi nhớ lắm anh Hiệu mà như lời trưởng đoàn nói “khi chưa quen thì câm như hến nhưng khi quen rồi thì…” và tôi thấy đúng, nhưng chính anh lại làm tôi và cả đoàn cười nhiều nhất, kiểu bông đùa đấy nhưng tâm hồn thì sâu sắc lắm. Tôi nhớ cả anh Oánh với cái câu “em mà vào tay anh thì coi như là xác định” (may quá, bốc đi bốc lại không rơi vào tay anh ấy). Tôi nhớ cả chị Bống “qua tay” bao nhiêu xế nữa (khổ thân chị). Nhớ đôi ôm-xế của chị Ngọc “mãi mãi không xa rời”.
Và còn chị Duyên “vô duyên”, chị Hiền “không hiền”, chị Thu (chị mà được nhận câu bất hủ tại thủy điện Hòa Bình), chị Hà với giọng nói mình rất ấn tượng, chị Giang “thật thà” rồi anh Mạnh vui tính, hay ganh đua vượt lên với xế của mình, anh Thanh nhiều trải nghiệm, anh Thông kiểu lạnh lùng, chị Hoa dễ mến, em Nghĩa “bác học”… và rất rất nhiều người nữa. Tất cả chúng tôi, mỗi người một độ tuổi, mỗi người một quê, mỗi người một trường và mỗi người một công việc nhưng khi đã lên xe, đã quyết tâm chọn một cung đường thì mọi thứ khác đó trở thành một. Để ngày hôm nay, chúng tôi có một đứa con tinh thần, một “Lang thang” trên face, và bài ký sự này là đứa con chung, kết quả của cả đoàn và có một tình yêu dành cho phượt với một lời hứa chinh phục những cũng đường tiếp theo. Đi, sẽ đi và cùng đi…!
Xin phép chốt bài bằng Tây Tiến của Quang Dũng, chắc ngày xưa bác cũng đã đi qua hết những cung đường chúng ta đã đi rồi nên mới có thể có được đứa con tinh thần để đời như vậy.
Tây tiến – Quang Dũng
Sông Mã xa rồi Tây tiến ơi!
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi.
Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm
Heo hút cồn mây súng ngửi trời
Ngàn thước lên cao ngàn thước xuống
Nhà ai Pha Luông mưa xa khơi.
Anh bạn dãi dầu không bước nữa
Gục lên súng mũ bỏ quên đời!
Chiều chiều oai linh thác gầm thét
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người.
Nhớ ôi Tây tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi.
Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ.
Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa.
Tây tiến đoàn quân không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm
Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm.
Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành.
Tây tiến người đi không hẹn ước
Đường lên thăm thẳm một chia phôi
Ai lên Tây tiến mùa xuân ấy
Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi.
Ký sự được viết và kết thúc lúc 3h05 ngày 2/5/2012
Tác giả: Hòa Trần
Chỉnh sửa: Hùng


