Nếu một ngày anh có hỏi em?
Vì sao em lại chọn anh làm người gắn bó?
Chẳng học vấn cao, chẳng nhà rộng, chẳng có gì cả?
Có thiệt thòi quá không khi em một cô gái xinh đẹp?
Sống chừng mực và luôn rất trưởng thành?
Nếu một ngày anh lại hỏi em?
Em có được gì không khi quyết theo anh?
Một anh chàng làn da ngăm sạm?
Một người chồng chẳng bao giờ hoàn hảo?
Chẳng điểm gì hơn bao gã đàn ông ngoài đời?
Nếu một ngày anh vẫn lại hỏi em?
Em có hối hận không khi đi theo anh?
Bố mẹ người thân bạn bè quở trách?
Học hành, nghề nghiệp rồi lại thành công cốc?
Liệu có hạnh phúc không lại quay về chân lấm tay bùn?
Hạnh phúc, khổ đau mong manh giữa những nghi ngờ?
Anh có thể chẳng hỏi em nữa được không?
Bởi em chỉ có một cuộc đời để sống?
Có ai thay em khi em ra quyết định?
Và mỉm cười hay lau nước mắt cho em?
Em chọn anh bởi được là chính em
Khi em sống là riêng em một lẽ
Nghề nghiệp hay bất kể điều gì cao sang khác?
Ý nghĩa nữa không khi em cứ phải gồng mình?
Em chẳng buông bỏ đâu nhưng em cần được sống
Một cuộc đời đúng nghĩa của riêng em.
Ừ thì! Anh chẳng có gì đâu
Nếu cứ nhìn những thứ gì thu trước mắt
Nhưng em biết có trái tim anh đó
Chảy cùng em những nhịp đập sẻ chia
Hiểu cho em những khó khăn đời thường
Và trân trọng những gì em với anh đã có.
Niềm tin và lý trí sắt đá
Chẳng phải rằng báu vật anh đã tôi rèn?
Chỉ cần thế thôi, em chẳng đòi hỏi nhiều.
Ai cũng có những lựa chọn đi riêng
Và em chọn anh trên lối đi chung hai đứa
Đừng bao giờ mất niềm tin anh nhé
Vì em hiểu anh, yêu anh là đủ rồi.
Hòa Trần – Viết cho một anh chàng đã đi ngang đời tôi.


